Người Lớn Nhất Trong Nước Trời

Người Lớn Nhất Trong Nước Trời
"Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời" (MT 18,4)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Công giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Công giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Học Sự Tha Thứ.





Có những lúc chúng ta vô tình làm người khác bị tổn thương, dù muốn dù không chúng ta vẫn để lại một dấu ấn không đẹp trong lòng của họ. Nhưng điều quan trọng là: có người khắc nó mãi trong lòng, có người xua tan nó bằng sự bao dung và tha thứ. Thực ra, có bao dung tha thứ, lòng chúng ta mới thanh thản bình an. Có bao dung tha thứ, con người chúng ta mới sống bên nhau chia sẻ và đồng hành.

Có hai người bạn đang đi trên một con đường vắng vẻ. Họ trò chuyện. Họ tranh luận với nhau. Vì bất đồng quan điểm nên một trong hai người đã không kềm chế được bản thân nên đã tát một cái thật mạnh vào má của bạn mình.
Người bạn kia rất đau nhưng không nói một lời nào, anh lặng lẽ viết lên cát dòng chữ:" Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt của tôi."
Hai người vẫn tiếp tục đi, đến một con sông họ xuống tắm. Anh bạn bị tát bị vọp bẻ và suýt chết đuối nhưng may nhờ bạn mình cứu kịp nên thoát chết.
Khi đã hết hoảng sợ, anh viết trên vách đá:" Hôm nay người bạn thân nhất đã cứu sống tôi."
Anh chàng kia ngạc nhiên hỏi: "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, còn khi tôi cứu anh, anh lại viết trên đá?"
Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng với sự tha thứ... Và khi có điều gì đó tốt đẹp cho chúng ta, hãy khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nhòa được...”
Trong cuộc sống đã có bao nhiêu lần chúng ta ghi lên đá và bao nhiêu lần chúng ta ghi lên cát? Chuyện vui, chuyện buồn luôn xảy đến trong cuộc đời chúng ta. Vui buồn đều sẽ qua đi, mau chóng hay âm ỉ lâu dài cũng tùy thuộc vào cách chúng ta đón nhận chúng. Cách tốt nhất để có cuộc sống hạnh phúc là  đừng để cuốn sổ ghi nợ cuộc đời chi chít bởi số lần người khác không làm mình hài lòng. Hãy xóa đi những gì người khác làm cho mình không vui, đừng lưu giấu sự giận dữ, cũng như sự hận thù trong lòng. Chúng ta càng cau có với người khác bao nhiêu thì cuộc đời sẽ cau có với chúng ta bấy nhiêu! Hãy sống và mở rộng lòng mình để gió cuốn đi những ký ức không vui và khắc mãi những điều tốt đẹp người khác đã làm cho mình.
Cuộc sống rất cần sự tha thứ. Tha thứ để sống chung dài lâu với nhau. Tha thứ để sống chung hòa bình với nhau. Sống, có chung có đụng nên sự tha thứ cần thiết để hàn gắn những đổ vỡ do hiểu lầm, nghi kỵ, ích kỷ gây ra sự rạn nứt tình người.
Tuy nhiên, tha thứ không phải là chuyện dễ. Người tha thứ thường phải trả một giá rất đắt. Lắm khi chúng ta phải quên mình, chịu thiệt thòi hoặc dẹp bỏ tự ái của mình để tha thứ cho nhau. Có bà vợ kia, tự ý lấy tiền để hùn hạp làm ăn với bạn. Sau đó bị bạn lừa gạt nên mất số tiền khá lớn. Người chồng biết được việc này thì giận vợ cô cùng, nhưng khi thấy vợ thật lòng hối hận và xin lỗi, người chồng sẵn sàng tha thứ. Từ đó dù cuộc sống có chật vật hơn nhưng họ vẫn vui vẻ cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Gương tha thứ cao cả nhất mà chúng ta cần học hỏi chính là gương của Chúa Giê-su. Ngài đã tha thứ và tha thứ luôn mãi. Ngài đã tha thứ cho các môn đệ khi họ phản bội Ngài, chối bỏ Ngài. Ngài đã tha thứ khi người ta sỉ vả, đóng đinh Ngài. Ngài vẫn tha thứ khi Ngài sống lại mà có người vẫn còn cứng lòng tin.
Tình thương tha thứ hôm nay được thể hiện qua việc Ngài chúc bình an cho các môn đệ. Ngài không oán trách các ông. Ngài không để bụng tội các ông. Ngài hiện diện không phải để kết án mà để trao ban bình an của sự tha thứ. Chính tình yêu tha thứ đó, Ngài đã củng cố niềm tin nơi các môn đệ để từ nay họ trở thành kẻ loan truyền tình yêu và sự tha thứ cho nhân trần.
Ước gì chúng ta hãy tha thứ cho nhau như Chúa đã tha thứ khi biết lấy lòng yêu thương, chấp nhận những oan trái mà người khác đã làm cho chúng ta. Tha thứ thật là chấp nhận nhau, đón nhận nhau trong bao dung tha thứ. Tha thứ thật cũng có nghĩa là dù có quyền giận nhưng vẫn vui vẻ tha thứ, dù có quyền trách móc nhưng vẫn nhẫn nại nhịn nhục.
Ước gì chúng ta hãy tha thứ cho nhau vì chính chúng ta cũng có lầm lỗi. Hãy sẵn sàng tha thứ cho vợ, chồng mình, vì ai cũng có những lầm lỗi. Hãy tha thứ cho nhau. Một người luôn sẵn lòng tha thứ, thì không phá hỏng gia đình vì những giận hờn, ghen ghét , nhưng luôn biết dùng tình yêu để cải hóa nhau. Tha thứ cũng phải kèm theo tính nhẫn nại. Một anh chồng nghiện ma túy, người vợ biết tha thứ thì phải nhẫn nại chịu đựng một thời gian dài để anh ta cai nghiện dần dần… Một chị vợ “lắm điều”, ông chồng muốn tha thứ cũng phải chịu đựng một thời gian để chị vợ nhận thức ra tình yêu thương của chồng mà đổi tính dần dần. Tuy nhiên, hạnh phúc phải hệ tại ở mọi thành viên trong gia đình. Một người có lòng tha thứ thì người kia cũng phải bớt đi những lỗi lầm. Cả hai cùng tôn trọng và xây dựng hạnh phúc cho nhau.
Xin Chúa giúp chúng ta biết thực hành lời Chúa là “hãy tha thứ cho nhau”. Xin cho chúng ta luôn biết đem lại bình an cho nhau. Xìn đừng để những tật xấu làm mất đi tình hiệp nhất với nhau. Xin giúp chúng ta biết noi gương Chúa luôn biết yêu thương và tha thứ cho nhau. Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Tiểu Sử Đaminh Savio

    
 Đaminh Saviô, vị thánh trẻ, quan thầy thanh thiếu niên Lễ kính 6/5 hàng năm. Cha mẹ của Đaminh Saviô là ông bà Carlô Saviô và Brigitta. Họ là những nhân công nghèo và chất phát tại Castenuovo d'Asti, một làng cách thành phố Tôrinô 25 cây số. Đaminh Saviô được sinh ra chào đời ngày 2-4-1842. Nhà nhèo nên gia đình phải di chuyển nơi ở nhiều lần. Năm Đaminh hai tuổi, gia đình em dọn về Murialdo, một làng thật nhỏ cũng thuộc Castelnuovo d'Asti. Ngay từ nhỏ Saviô đã được dậy cho thói quen đọc kinh tối sáng. Em lại ngon ngoãn luôn vâng lời cha mẹ. Saviô đã trở thành niềm vui cho ông bà, đặc biệt những lúc ông Carlô đi làm về, Saviô thường ra đón ba bằng những nụ cười tươi và cái hôn biết ơn... Saviô thật sốt sắng trong nhà thờ, cha Gioan Zucca, cha sở ở Murialdo đã nói: “Trong những ngày đầu tiên tôi đến xứ Murialdo, tôi thường thấy một em bé khoảng 5 tuổi theo mẹ đến nhà thờ. Em thật sốt sắng trong nhà thờ và một ngày em tới sớm, dù sương tuyết, tôi thấy em quỳ cầu nguyện trước nhà thờ... Cảm kích trước sự sốt sắng của em tôi đã dò la và được biết em là Đaminh Saviô, con bác thợ rèn Carlô Saviô. Hàng ngày em tới nhà thờ và hăng say giúp lễ.
 

     Năm 1849 mới 7 tuổi em đã thuộc lòng giáo lý và sốt sắng đủ điều kiện để được rước Chúa. Làm sao có thể tả xiết ngày vui mừng và trọng đại này của em! Ngày đó em đã sốt mến rước Chúa và làm những quyết định sau:
          1. Tôi sẽ xưng tội thường xuyên và rước Chúa mỗi khi cha giải tội cho phép (thời đó giáo dân chỉ được rước lễ một số lần mỗi năm vào những dịp lễ trọng). 
          2. Tôi muốn thánh hóa các ngày lễ. 
          3. Bạn của tôi là Chúa Giêsu và Mẹ Maria, 
          4. Thà chết chẳng thà phạm tội. Khi mãn tiểu học mới 10 tuổi, 
    Vì nhà ở xa phố nên Saviô phải quốc bộ 18 cây số để tới trường, cậu rất hăng hái không quản ngại hy sinh để đi học, vì biết đó là con đường để vươn lên. Một ngày một ông cụ, thấy bé thường cuốc bộ một mình vậy nên hỏi cậu: - Con đi học một mình, đường vắng mà con không sợ à? - Cậu trả lời “Cháu đâu có đi một mình, có Thiên Thần Bản mệnh cùng đi với cháu mà!” Don Bosco khi viết về tiểu sử của cậu đã chia sẻ:. .. ở lứa tuổi học trò việc cúp cua học hay a dua bạn bè thường xảy ra. Với Saviô cậu cũng bị quyến rũ trốn học đi bơi hay đi chơi... Saviô đã tìm hết cách để chối từ nhưng các bạn cố lôi cuốn cậu, thuyết phục cậu chẳng có tội lỗi gì khi làm thế... Cuối cùng Saviô đành phải nói, cậu sẽ đi nhưng để cậu về xin phép ba mẹ đã... Thế là cậu thoát được những mời mọc mà thường tình các bạn trẻ khó má tránh thoát. Đầu năm 1853 gia đình Đaminh Saviô phải dọn về Mondonio và cũng chính năm đó Đaminh Saviô may mắn gặp được Don Bosco và cậu được nhận vào nội trú tại nhà cha thánh Gioan Bosco tại Khánh Lễ Viện thánh Phanxico Salê tại Torino. Trong lần gặp gỡ đầu tiên này, Đaminh Saviô đã bày tỏ cậu là tấm vải trong tay người thợ may lành nghề là Don Bosco để Ngài cắt thành tấm áo đẹp dâng Chúa. Khi tới Khánh Lễ Viện được tiếp xúc với Don Bosco, Saviô đã khám phá ra lối tu đức, con đường lên thánh là “Phụng sự Chúa trong vui vẻ”. Saviô đã cố gắng chu toàn nghĩa vụ của một học sinh trong niềm vui và vươn lên giúp đỡ các bạn mình. 
     Vào chiều hôm ấy 8 tháng 12 năm 1854, trong dịp Đức Thánh Cha công bố tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, qua lời khuyên cua cha giai tội, Đaminh Saviô đã tới trước bàn thờ Đức Mẹ, tuyên lại lời hứa em đã làm vào dịp rước lễ lần đầu như sau: “Lạy Mẹ Maria, con dâng cho Mẹ trái tim Con. Xin Mẹ hãy làm cho nó luôn thuộc về Mẹ. Giêsu Maria, xin hãy luôn là bạn của con! Xin thương để con chết còn hơn là phạm tội!” Khi Saviô lên trung học đệ nhị cấp, Saviô phải ra ngoài học, vì trong Khánh lễ viện không có lớp. Thời gian ấy, Đaminh Saviô đã thể hiện một hành vi thật là can đảm và anh hùng. Số là giữa bạn bè có hai người đã cãi vã hận thù và quyết trả ném đá nhau một sống hai chết. Saviô cố gắng giải hòa nhưng không xong. Cậu đành xin hai bạn cho theo đến nơi ném đá. Tới nơi đã hẹn, Saviô làm chuyện mà không có ai tưởng nổi: Cậu chia khoảng cách để hai người đứng đối diện nhau; mỗi người đã cầm sẵn trong tay 5 cục đá, rồi Saviô lên tiếng. - Trước khi các bạn thi hành cuộc thách đấu, tôi muốn các bạn hoàn thành điều kiện tôi đề nghị. Nói đoạn, cậu rút cây Thánh Giá nhỏ đeo ở cổ, giơ cao lên, rồi nói: - Tôi muốn hai bạn nhìn thẳng vào Chúa chịu đóng đinh, để rồi, trong khi ném một viên đá vào tôi, bạn hãy dõng dạc nói các lời sau đây: “Chúa Giêsu Kitô vô tội đã chết khi tha thứ cho những kẻ đóng đinh ngài, còn tôi kẻ có tội lại muốn xúc phạm đến Ngài và thực hiện một việc báo thù nghiêm trọng”. Nói xong, cậu đến quì gối trước anh bạn đang hằm hằm sát khí mà nói: - Bạn hãy ném đá tôi đi. Anh bạn nhanh nhảu nói: - Không, không bao giờ. Tôi không có chuyện gì chống lại bạn và tôi sẵn sàng bao vệ bạn nếu thằng kia làm hại bạn. Nghe thấy vậy, Saviô chạy sang anh bạn khác và cũng dùng những lời như trước. Anh bạn này cũng ngỡ ngàng và nói giọng run run “Saviô là bạn của mình, mình sẽ không làm hại bạn! Nếu thằng chó chết kia làm hại bạn tôi sẽ giết nó!” Khi ấy Đaminh Saviô đứng lên, và nói: - Cả hai bạn đều sẵn sàng liều thân chết để bao vệ tôi, một người tội lỗi, tại sao các bạn lại không thể tha thứ cho nhau, vì chính Chúa đã chết để cứu linh hồn các bạn? Trước lòng can đảm ấy, hai tên đã ôm lấy Saviô và ôm lấy nhau, tha thứ cho nhau, và đã trở thành bạn của nhau. Quyết tâm sống thánh đã làm Saviô âm thầm hy sinh chịu nóng lạnh của thời thiết khắc nghiệt làm sức khỏe cậu suy yếu và ngã bệnh. 
     Ngày 1-3-1857 Saviô phải giã từ Khánh Lễ Viện để về gia đình trị bệnh. Trên giường bệnh Saviô đã vui nhận mọi sự trong niềm tín thác vào Chúa và Đức Mẹ như những người bạn đường của cậu. Chiều ngày 9-3-1857, Saviô đã lãnh nhận Bí Tích sau cùng để ra đi về cõi vĩnh hằng. Saviô chết đi nhưng cậu đã trở thành tấm gương soi cho giới trẻ, một cuộc sống bình thường nhưng chu toàn nghĩa vụ của người trẻ là sinh viên học sinh... và làm tông đồ cho giới trẻ. Saviô đã thể hiện nhiều phép lạ nên ngày 5 3 1950, Đức Thánh Cha Piô XII tuyên phong Á thánh cho Đaminh Saviô. 
     Ngày 12 - 6 - 1954 cũng Đức Thánh Cha Piô XII tuyên phong hiển thánh cho Đaminh Saviô. 
     Trong lễ phong hiển thánh cho Saviô, Đức Thánh Cha đã trình bầy Saviô như là một thiếu niên mảnh khảnh, với một thân xác yếu đuối nhưng có một tâm hồn cương nghị đầy khát vọng tận hiến bản thân cho Tình yêu siêu việt của Chúa Kitô. Là học trò của Cha Thánh Gioan Bosco, Saviô đã hiểu được sống thánh là chu toàn bổn phận trong niềm vui để phụng sự Thiên Chúa và tha nhân”. 

       Lễ của Đaminh Saviô được mừng kính vào ngày 6/5 hàng năm.





Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Kinh nghiệm về tâm lý giới trẻ




Tiếp xúc với các bạn trẻ, tôi học được một số kinh nghiệm về tâm-lý giới trẻ. Tâm lý này đang chuyển biến. Những chuyển biến tâm lý giới trẻ sẽ ảnh hưởng nhiều đến tương lai đời đạo, nơi bản thân họ và trên quê hương. Trong cái nhìn đó, tôi xin chia sẻ một vài chi tiết về kinh nghiệm giới trẻ của tôi. Những kinh nghiệm này là những gợi ý khiêm tốn cho giáo dục và mục vụ.
 1/ Giới trẻ hôm nay có khuynh hướng quan tâm tìm kiếm những gì có thể giúp họ phát triển con người họ và đời sống họ, hơn là quan tâm xem xét cái gì đúng cái gì sai
Không phải họ coi thường các hệ thống luật lệ đạo đời. Nhưng trên thực tế, họ quan-trọng-hoá tối đa việc phát triển con người họ và đời sống họ. Theo họ, gọi đó là quyền lợi hay là bổn phận cũng được.
Phát triển, để có thể thành công trong cuộc sống, để không thua kém bạn bè, để có hạnh phúc theo sở thích, để đền ơn đáp nghĩa gia đình, đất nước.
Ham muốn phát triển là chính đáng và rất mạnh. Nó là một động lực tâm lý. Từ đó họ muốn bung ra, vươn lên, xoay xở. Bằng đủ cách trong tầm tay. Nhiều khi không phân biệt đúng sai.
Hầu hết nhắm tới thành công, trước khi nghĩ tới thành nhân. Nhiều người lại muốn thành công dễ dàng, sớm sủa.
Có những tham vọng đúng đắn. Không ít trường hợp, ước vọng chỉ là ảo tưởng, đôi khi bệnh hoạn.
Trong việc phát triển, muốn cho cái đúng cái sai đạo đời được giới trẻ chấp nhận và nội-tâm-hoá, tất nhiên phải chứng minh. Nhưng chứng minh bằng lý lẽ mà thôi sẽ không đủ thuyết phục. Họ có khuynh hướng lựa chọn những gì kinh nghiệm xung quanh và bản thân họ cho là đúng.
Nhưng kinh nghiệm vốn có tính chủ quan. Ngay nội dung phát triển và cách phát triển cũng chẳng được mọi người suy nghĩ và cảm nghiệm như nhau. Nơi người này, phát triển có nghĩa là kiếm được nhiều tiền của. Nơi người nọ, phát triển lại có nghĩa là nếm được nhiều lạc thú, là biết nói năng tỏ ra mình quan trọng. Nơi người khác, phát triển phải có nghĩa là có văn hoá hơn, có đạo đức hơn, v.v... Vì thế, trong một thời điểm đề cao phát triển với đủ thứ mời mọc, giới trẻ nếu không được hướng dẫn đúng, sẽ dễ rơi vào lối sống tự do quá trớn, tôn thờ chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa hưởng thụ.
Với một tâm trạng tự hào với lối sống đó, và với những bước đi tự đắc theo một nhịp độ không còn kiểm soát nổi, một số ít người trẻ sẽ mau quay lưng lại quá khứ đời đạo khuôn khổ. Họ muốn tự chọn những gì họ thích. Cả những giá trị truyền thống đã được chọn sẵn cũng bị tương-đối-hoá theo cái nhìn mới.
Chính tại chỗ đó, sẽ xảy ra khủng hoảng về quyền bính. Ðồng thời cũng tại nơi đó sẽ xảy ra những khủng hoảng về văn hoá và tôn giáo do các loại phát triển sai trái gây ra.
Tôi có cảm tưởng là hiện nay, nhiều nhà hoạt động tôn giáo đã thấy trước được những khả năng đáng ngại ấy, nên đang để ý nhiều đến việc phát triển con người giới trẻ, với một kế hoạch quân bình, có bề sâu và có chiều cao, có tính Hội Thánh và có tính Dân Tộc, nắm vững những nguyên tắc khách quan và cũng kính trọng những kinh nghiệm chủ quan. Làm thế, không phải để kéo giới trẻ gắn bó với các ngài, nhưng là để họ được chuẩn bị tốt cho việc đón nhận Nước Trời, cho dù các ngài rồi sẽ phải nhỏ đi, như Thánh Gioan Tiền Hô đã nói.
 2/ Giới trẻ hôm nay dễ bị thu hút bởi mô hình người dễ thương, hơn là mô hình người thánh, người hùng
Họ vẫn kính người thánh. Họ vẫn trọng người hùng. Nhưng họ chạy theo những người dễ thương. Người dễ thương của giới trẻ không hẳn phải là thánh, cũng không hẳn phải là hùng. Nhưng nơi họ vẫn có cái gì đó là giấc mơ của giới trẻ. Giấc mơ nhỏ bé thôi, nhưng là giấc mơ đẹp. Ðẹp ở nét tươi mát cho cuộc sống đời thường.
Thần tượng của giới trẻ bao giờ cũng phải có nét dễ thương. Họ có nhiều thần tượng. Thần tượng của giới trẻ nông thôn khác thần tượng của giới trẻ thị thành. Thần tượng của nhóm này khác thần tượng của nhóm khác. Có nghĩa là các thần tượng được tạo hình một phần lớn do ảnh hưởng môi trường, và các điều kiện tiếp cận.
Tình hình tiếp cận nay mỗi ngày mỗi tiến bộ. Hằng đêm, qua các đài truyền hình, từng chục hình ảnh dễ thương ung dung đi vào từng gia đình, trong một bầu khí thân mật nhất. Hằng ngày, khắp nơi, qua các sản phẩm và các con người, vẫn sôi nổi những thị trường hình ảnh dễ thương, mới mẻ.
Trong nền văn minh thị trường, người ta cạnh tranh nhau ở cái dễ thương. Khéo tạo nên cái dễ thương, để dễ bán, dễ mua, để mở rộng ảnh hưởng.
Nếu đúng như thế, thì đây sẽ là một vấn đề khó cho việc giáo dục nói chung và cho việc huấn luyện đức tin nói riêng.
Khó ở chỗ phải tìm cách trình bày các chân lý thế nào để cho dễ thương, mà không phản bội nội dung chân lý. Bởi vì có những chân lý Phúc Âm chẳng dễ thương gì lắm theo tính tự nhiên loài người, như mầu nhiệm thánh giá, và các điều kiện của Tám mối phúc.
Rồi khó ở chỗ phải tìm cách huấn luyện giới trẻ, để họ biết đón nhận và thực thi toàn bộ chân lý cứu độ, chứ không chỉ nhận và giữ những gì họ thích và cho là dễ thương.
Rồi còn khó ở chỗ phải làm thế nào, để chính người rao giảng chân lý cứu độ, mặc dầu đã làm hết sức mình để sống dễ thương, cũng sẽ sẵn sàng chấp nhận bị chê là khó thương, để trung thành với sứ mạng bảo vệ chân lý.
Những cái khó tôi vừa kể hiện nay chưa xuất hiện nhiều. Tôi hy vọng tương lai không đến nỗi trầm trọng, nếu vẫn tiếp tục duy trì được não trạng tôn trọng nề nếp như truyền thống.
Hơn nữa, dù trong những hoàn cảnh có nhiều xáo trộn, tôi thấy đa số các bạn trẻ cho tới bây giờ vẫn nhận thức về mô hình người dễ thương một cách thực tế và tương đối đúng đắn. Ðối với họ, kẻ dễ thương là kẻ yêu đời. Yêu đời là yêu toàn bộ cuộc đời, với những khía cạnh tươi vui và với cả những khía cạnh bi đát của nó. Yêu đời là yêu mọi người đã góp phần xây dựng đời mình. Yêu đời là yêu Ðất Nước này đang có mặt trong máu xương mình. Yêu đời là yêu việc bổn phận mình, là phấn đấu cho đời mình và đời những kẻ thuộc về mình được tốt đẹp hơn. Tôi cho rằng chỉ thế thôi cũng dễ thương lắm rồi, và nếu thực sự trung thành với mô hình dễ thương đó một cách sáng suốt can đảm và kiên trì, người ta cũng đã bước sang mô hình người hùng, người thánh rồi đó.
 3/ Giới trẻ hôm nay mang tâm trạng bất ổn hơn là ổn định
Kẻ ở vùng quê có khuynh hướng bỏ quê ra thị, tỉnh, thành. Kẻ ở thị, tỉnh, thành cũng phải chạy ngược chạy xuôi để tìm chỗ học, và để kiếm công ăn việc làm. Xem ra bất ổn.
Ðiều đáng nói ở đây là lớp trẻ có nhiều thao thức mới. Họ bén nhạy với những gì là mới. Họ thích mới. Sự kiện đó làm cho họ không yên.
Ở điểm này, họ khác với người lớn tuổi. Người lớn tuổi dễ có khuynh hướng không ưa thay đổi. Vì thích ổn định, và vì lo ngại, nếu thay đổi, lỡ ra sẽ phạm lỗi lầm. Khuynh hướng đó không phải là xấu. Nhưng nếu vì thế cứ khư khư bảo vệ cái ổn định phải là cái cố định, thì làm sao tiến bộ được. Một cuộc đời không chấp nhận tiến bộ và không phấn đấu tiến bộ đã là một lỗi lầm lớn rồi. Còn người trẻ thì khác. Họ dễ nôn nao trước những cái mới nhiều khi một cách quá đáng.
Trên đường đi gặp gỡ những cái mới mẻ, giới trẻ thường không đi một mình. Họ thích đi với những người khác. Họ muốn có những điểm tựa. Ðiểm tựa của họ là gia đình, nhà trường, các nhóm bè bạn, các đoàn thể xã hội, tôn giáo, những cá nhân mà họ tin tưởng.
Tôi thấy rằng lúc này hơn lúc nào hết, giới trẻ rất muốn tựa nương. Họ muốn có điểm tựa. Họ đi tìm điểm tựa. Ai đáp ứng được khát vọng đó là nắm bắt được hy vọng cho tương lai Tổ Quốc và Hội Thánh.
Ðiểm tựa ở đây không nhắm mục đích kiểm soát và chế ngự giới trẻ, nhưng nhắm mục đích đồng hành với họ, giúp họ có những bước đi đúng đắn và hữu ích trong một tình hình bất ổn.
Trong tình hình bất ổn, người trẻ thích sáng tạo những giải đáp cho các vấn đề. Nếu không ai giúp họ, họ sẽ tự mình chọn lấy những gì họ sáng tạo. Chính chỗ này cũng đã gợi ý cho chúng ta thấy, ai muốn là điểm tựa của giới trẻ thì phải thế nào để được họ tin tưởng.
Kinh nghiệm cho tôi thấy các điểm tựa được giới trẻ tin tưởng đều là những người đạo đức thông minh và khôn ngoan, có uy tín về những kiến thức cũ mới, cũng như giầu kinh nghiệm đa dạng về cuộc đời.
Người trẻ bây giờ hay suy nghĩ từ các sự kiện, chứ không từ những nguyên tắc bất biến. Các sự kiện mà họ quan tâm là những gì xảy ra trong cuộc sống lúc này, nơi bản thân họ, trên quê hương và trên thế giới. Qua các luồng thông tin hằng ngày, họ biết rất nhiều sự kiện. Từ chuyện Siđa, tham nhũng, tội ác, cho đến chuyện giá cả, tình yêu, thể thao, văn hoá, nghệ thuật. Từ chuyện địa phương, cho đến chuyện Nước và quốc tế. Từ chuyện đời cho đến chuyện đạo. Hằng ngày hằng đêm vẫn có những trận mưa tin tức đổ xuống. Họ phải bơi lội trong những dòng sự kiện thăng trầm phức tạp, để sinh tồn và để phát triển. Có những loại sự kiện dễ trôi đi. Nhưng có những sự kiện cứ ở lỳ đó, như những thách đố, đòi họ phải giải đáp.
Một tình hình như trên không thể không làm cho tâm trạng người trẻ bồn chồn bất ổn. Nhưng nhờ mối tương giao chân thành với các điểm tựa có uy tín, giới trẻ tập sống trưởng thành giữa những bất ổn không sao tránh được. Họ sẽ trưởng thành về mặt sáng suốt lượng giá các sự kiện, không dựa vào dư luận khen chê, nhưng dựa vào lương tâm ngay chính, một lương tâm được huấn luyện thường xuyên sống chiều sâu với các chân lý mạc khải, nhất là một chiều sâu với sự gặp gỡ thân mật chính Ðức Kitô là Ðấng Cứu Chuộc loài người. Họ sẽ trưởng thành, nhất là về mặt khiêm nhường công bình bác ái, biết hoà mình, thứ tha, bao dung, dấn thân phục vụ, trở thành dụng cụ bình an của Chúa.

Ba kinh nghiệm trên đây giúp tôi hiểu phần nào lý do thành công của nhiều nhà truyền giáo hiện nay trên Ðất Nước Việt Nam này. Qua chính cuộc sống thực tế của các ngài, các ngài đã giới thiệu Hội Thánh Công Giáo như một kẻ chuyên lo phát triển con người và đời sống, như một kẻ dễ thương, như một điểm tựa có uy tín. Nếu nhờ vậy mà từng triệu đồng bào Việt Nam ngoài Công Giáo nói chung và bao người trẻ Việt Nam nói riêng đã có một cái nhìn thiện cảm đối với Hội Thánh Công Giáo, thì kết quả đó phải kể là rất lớn, thật đáng mừng cho việc truyền giáo và cho việc xây dựng tình đoàn kết dân tộc. Thiết tưởng đây cũng là một góp phần có ý nghĩa vào hội nghị giới trẻ Công Giáo toàn cầu sẽ diễn ra tại Denver, Colorado, Hoa Kỳ, trung tuần tháng tám năm nay.
Long Xuyên, tháng 8/1993

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Mọi thứ rồi cũng qua đi



Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó”.
Benaiah trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?”.
Nhà vua đáp: “Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui”. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?”. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. “Nào, ông bạn của ta – vua Salomon hỏi – ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?”. Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây, thưa đức vua”. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: “Mọi thứ rồi cũng qua đi”.
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi…

Sưu Tầm

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Thăm nhà Mẹ Theresa đơn sơ như phần mộ

SGTT.VN – Hụt chuyến thăm nhà Mẹ Theresa chuyến đi đến Calcutta, Ấn Độ năm 1997, lúc mẹ vẫn còn sống, làm tôi vô cùng hối tiếc. Nhất là vài tháng sau đó hay tin Mẹ qua đời. Mãi đến 15 năm sau tôi mới quay lại “kinh đô văn hoá” của tiểu lục địa này. Một trong những điều “phải làm” của tôi là đến thăm nhà Mẹ.
Căn phòng Mẹ sống từ 1950 đến nay, dù một cái ghế tựa, một quạt máy, Mẹ cũng khước từ .
Thành phố đã đổi tên. Thành Calcutta ngày trước giờ là Kolkata, dù trong tâm trí của người yêu thành phố, cái tên rất cổ Kalikata luôn được nhắc nhớ. Thành Calcutta “lộng lẫy” ngày trước tôi đến để tham dự khoá tập huấn do công ty lo trọn gói, bao bọc trong những khách sạn năm sao giờ mở ra một khung trời hoàn toàn khác lạ khi tôi đi du lịch bụi. Cùng với các bạn trẻ Âu Mỹ, tôi lê la và sống ở khu du lịch balô, gần hơn với những người nghèo, hiền lành bản địa. Một Kolkata nghèo hơn, khổ hơn, nhưng cũng thân thiện hơn và đáng yêu hơn. Buổi sáng thu nắng nhẹ, từ nhà nghỉ, gần ngôi Chợ Mới (New Market) nhưng đã hơn 100 năm tuổi, tôi đi bộ qua những phố đông đúc đến căn nhà số 54A đường Lower Circular, Kolkata – nhà của Mẹ. Ngôi nhà mà bất cứ người dân nào tôi hỏi thăm trên đường đều biết và vồn vã chỉ dẫn, khi biết kẻ lạ đang tìm đến.
Ngôi mộ đơn sơ
Biết bao danh lam thắng cảnh nhưng căn nhà số 54A này được xếp vị trí thứ nhất trong 61 điểm đến của Kolkata, theo trang web du lịch nổi tiếng Tripadvisor.com. Nhà nằm trong một hẻm nhỏ. Ngay sau cánh cửa nhỏ, qua khoảng sân cũng nhỏ và lạ lùng làm sao, âm thanh náo động của Kolkata đã bị bỏ lại ngoài kia. Dù đường phố chỉ kề bên. Căn phòng nhỏ, ánh sáng dìu dịu hắt lên ngôi mộ bằng đá trắng đơn sơ của Mẹ. Chỉ có lẵng hoa lan tim tím, bó ly ly vàng của ai đó vừa dâng viếng là nhiều màu sắc nhất trong cả gian phòng này. Trên đường lang thang đi bộ đến đây, tôi có ghé ngang khu mộ hoành tráng South Park Street Cemetory của những người Anh ngày trước. Khu mộ của những người đô hộ xây dựng to lớn, đặc biệt đến nỗi cũng là điểm du lịch có tiếng ở Kolkata. Sửng sốt trước những lăng mộ kiến trúc to lớn hoành tráng đó bao nhiêu, giờ tôi càng ngỡ ngàng trước ngôi mộ đơn sơ của Mẹ bấy nhiêu.
Im ắng, chỉ nghe trong gian phòng nhỏ tiếng lâm râm cầu nguyện, và cả tiếng nức nở thật nhỏ của những nữ tu đang kính cẩn quỳ trước Mẹ. Im ắng đến nỗi hai cô gái da trắng và tôi đều phải tắt tất cả âm thanh, flash của máy chụp hình khi sẽ sàng nâng máy. “Biết là mộ của Mẹ sẽ giản dị như cuộc sống thanh bạch của Mẹ, nhưng không ngờ nó lại quá đơn sơ như vậy”, Nicole, đến từ Pháp khẽ khàng chia sẻ khi chúng tôi ra trước sân nhỏ. “Và mỗi khi gặp những khó khăn trong cuộc sống, chuyện đạo, chuyện đời, chúng tôi đến đây, bên Mẹ để lấy lại nghị lực sống, cố học theo gương Mẹ”, sơ Frances đến từ tu viện Fatima Shrine, Kolkata khẽ nói.
Căn phòng thật giản dị
Chỉ có sắc màu của hoa trong phần mộ của Mẹ.
Câu chuyện cuộc đời, những đóng góp của Mẹ Theresa, người vinh dự nhận được giải Nobel Hoà bình thế giới năm 1979 và biết bao tôn vinh khác của thế giới, chắc nhiều người biết. Thông tin về Mẹ rất nhiều, nhưng được đến căn nhà Mẹ sống, tận mắt nhìn thấy sự giản dị đến khắc khổ của Mẹ mới thấy khâm phục bấy nhiêu. Bận tiếp chuyện một gia đình Ấn nghèo khổ vừa đến, sơ phụ trách chỉ cho tôi chiếc cầu thang hẹp đi lên căn phòng nhỏ, nơi Mẹ đã sống, làm việc từ những năm 1950 đến lúc qua đời năm 1997. Căn phòng nhỏ đơn sơ, không có đến một cái quạt dù nằm ngay trên gian bếp. Ở một miền đất mà mỗi năm có biết bao người chết vì cái nắng nóng khủng khiếp mùa hè. Chiếc giường đơn nhỏ, dường như là cái giường đơn nhỏ nhất tôi từng thấy. Hai bộ bàn ghế mộc nơi Mẹ và sơ trợ lý làm việc cũng nhỏ, kê sát nhau trong căn phòng áng chừng 2 x 2,5m. Nhìn chiếc băng ghế gỗ đơn sơ, như băng ghế học trò, không có chỗ dựa lưng mà Mẹ ngồi cần mẫn làm việc trong bao nhiêu năm tôi không khỏi nhói lòng. Cũng như đã từ chối khoản tiền thưởng giải Nobel Hoà bình Thế giới và yêu cầu chuyển chúng đến cho người nghèo Ấn Độ, Mẹ cũng khước từ những tiện nghi, dù căn bản nhất. Dù các sơ đã nói với Mẹ là chỉ một chiếc ghế tựa mộc thôi, một chiếc quạt nhỏ sẽ giúp Mẹ khoẻ hơn,… Mẹ vẫn từ chối, vì Mẹ còn chịu được
Thật sao ngược đời! Tôi nhớ lại trên mạng, ở quê mình, người ta xây nhà hoành tráng còn hơn cả villa, như một khu vui chơi; rồi người ta xây nhà họ, nhà thờ tự rộng lớn uy nghi… Tôi đồ rằng, những nơi đó sẽ là những tấm bia để người đời tạc vào đó những lời chê bai mà thôi!
Chân thành cảm ơn các sơ, tôi lặng lẽ chia tay căn nhà số 54A. Về lại phố phường đông đúc, ồn ào và bẩn của Kolkata. Nhưng sao giờ tôi thấy thân thương. Vướng víu nhiều sân si, tôi khó lòng học được nhiều từ Mẹ. Nhưng có lẽ tôi sẽ bắt đầu bằng câu dạy đơn sơ của Mẹ: “Chúng ta hãy luôn chào nhau bằng những nụ cười, khởi nguồn của yêu thương”*. Để từ đó, được nhận thêm nhiều nữa những nụ cười!
BÀI VÀ ẢNH: T.TRÀ KHÚC
* Tạm dịch từ câu “Let us always meet each other with smile, for the smile is the beginning of love” của Mẹ Theresa.
Từ Việt Nam có chuyến bay đi Ấn Độ. Vé hàng không giá rẻ từ Bangkok đến Kolkata chỉ khoảng 2.000.000 đồng. Kolkata từng được xem là “kinh đô văn hoá” của Ấn Độ, có nhiều danh lam thắng cảnh trong thành phố và vùng lân cận. Giá dịch vụ, xe cộ tương đối rẻ, nhưng hơi đông đúc, chen lấn nếu dùng các phương tiện công cộng. Giá phòng nghỉ bình dân từ 100.000 đồng. Giá các giường trong phòng tập thể chỉ 50.000 đồng. Ăn uống cùng người địa phương chỉ 15.000 – 20.000đồng/phần.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Rước Lễ trên tay và trên miệng

Một ngày trước khi viết những suy tư này, tôi có chia sẻ với một người bạn trong những băn khoăn của người bạn đó về những điều có thể bị xem là "lạm dụng trong Phụng Vụ". Trong những chia sẻ đó tôi tránh không nói đến việc Rước Lễ trên tay hay trên miệng trong những băn khoăn của anh ta. Bởi vì theo nhận xét của tôi thì vấn đề này đến hôm nay vẫn có hai chiều hướng nhận xét rằng việc Rước Lễ bằng cách nào sẽ tốt hơn. Nhưng sau khi chia sẻ với anh, trong đêm qua tôi có một giấc mơ và giấc mơ đó gợi lên cho tôi những suy tư, cho nên thay vì không đề cập đến thì nay tôi quyết định chia sẻ với anh bằng bài viết riêng này.

Tôi mơ thấy một giấc mơ thật đơn giản, không gian xung quanh là một khoảng tối, chợt có một đôi bàn tay đen đúa đưa lên, trong lòng bàn tay phải là một mẩu nhỏ màu trắng, tay trái có chứa một ít chất lòng gì đó. Trong không gian tăm tối đó, một luồng ánh sáng dịu nhẹ rọi vào đôi tay đang nâng lên và kìa đôi bàn tay như rực sáng. Tôi thấy hình ảnh đó quen lắm nhưng không nhớ đã gặp thấy ở đâu rồi. Mãi đến khi tôi mở trang TCVN và thấy lời cầu cho tiến trình phong thánh của ĐHY Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận, tôi mới nhớ ra là trong cuộc đời của ĐHY thì thời gian ngài bị giam giữ nơi lao ngục, có những lần ngài phải dâng Thánh Lễ với vài giọt rượu và mẩu bánh trên đôi tay mà không có chén lễ hay đĩa thánh. Một đôi tay trần, một cử chỉ khiêm cung với tình yêu mến Chúa hết lòng đã làm nên hy tế tuyệt vời dâng lên Thiên Chúa.


Tôi tự hỏi rằng xét về mặt Phụng Vụ thì đây là một sự lạm dụng hay chăng ? Điều đó tôi không có câu trả lời vì tôi không phải là một chuyên viên về lĩnh vực này. Nhưng tôi muốn nói đến một sự tương đồng của việc này và việc Rước Lễ bằng tay. Hội Thánh cho phép Rước Lễ bằng cả 2 cách không cấm đoán cách nào cả, những ý kiến tỏ ra không thích việc Rước Lễ bằng tay lại không phải là một sự chống đối như nhiều người thường nghĩ. Điều đó xuất phát từ một ý tưởng ngay lành là lòng sùng mến Thánh Thể. Lòng sùng mến Thánh Thể là một điều đáng cổ võ vì biết bao ơn lành trên toàn thế giới này nều do Chúa Giêsu Thánh Thể ban phát. Cho nên ý kiến giữa 2 cách Rước Lễ đơn thuần chỉ là bày tỏ ý thích của cá nhân mà không phải là một sự chống đối hay bất phục tùng Hội Thánh.

Đôi tay của ĐHY tuy đã được thánh hiến nhưng khi Rước Lễ ngài sẽ thực hiện ra sao có ai đã từng nghĩ đến hay chưa ? Với Mình Thánh thì sẽ không có khó khăn mấy, nhưng với Máu Thánh thì sẽ ra sao ? Tôi dùng từ ngữ hơi thô thiển một chút đó là chắc chắn sẽ xảy ra hành động "xì xụp" khi phải húp lấy một chất lỏng trong lòng bàn tay. Xét về sự tôn nghiêm hay trịnh trọng cần có khi lãnh nhận Bí Tích Thánh Thể thì ở nơi đây sẽ suy giảm đi ít nhiều. Vậy điều này có đáng trách hay không ? Đáng lưu ý hơn là bức vẽ về ĐHY được tôn vinh ở nhiều nơi trên thế giới, Đức Thánh Cha Benedicto XVI đã từng dừng chân và cầu nguyện trước bức tranh. Hành động của ĐHY thay vì có thể bị gọi là một sự lạm dụng trong Phụng Vụ lại được tôn vinh vì hành động đó được công chính hóa bởi những ý nghĩ ngay lành và thánh thiện. Thiên Chúa có bị xúc phạm hay chăng ? Chắc chắn là không, Thiên Chúa đã được tôn vinh và sẽ còn được tôn vinh luôn mãi nơi những tâm hồn thánh thiện luôn yêu mến Người.

Một đôi tay đen đúa, một hành động dường như bất xứng nhưng vẫn nên công chính. Vậy tại sao việc Rước Lễ trên tay lại khó chấp nhận hơn hành động của ĐHY ? Thiên Chúa không bị xúc phạm bởi những bụi bẩn bên ngoài nhưng Người bị xúc phạm bởi những tâm hồn bất xứng. Vinh quang Thiên Chúa trong sự khiêm nhu dưới hình Bánh và hình Rượu tỏa chiếu rực rỡ hơn bất cứ ánh sáng nào của trần thế. Ánh sáng đó không lu mờ nhưng ngược lại lấn át hoàn toàn những bụi bặm trần thế kia : "Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng" (Ga 1, 5).

05-09-2012, Dom.NTP

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Thánh Tử Đạo Anê Lê Thị Thành (Bà Đê)

Hình ảnh
Anê Lê Thị Thành (Bà Ðê), Phụ nữ có chồng; sinh năm 1781 tại Bái-Ðền, Thanh Hóa; chết rũ tù ngày 12 tháng 7 năm 1841, tại Nam-Ðinh. Ngài sanh trưởng trong một gia đình công giáo và là mẹ của 6 người con. Ngài bị bắt khi đem thư của các vị thừa sai bị nhốt trong tù, và bị bắt. Phong Á Thánh 1909. Ngày Lễ: 12 tháng 7.
Thánh nữ tiên khởi Việt Nam

Nhìn lại lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, số chị em phụ nữ góp phần xương máu làm chứng đức tin không phải là ít. Tuy nhiên tinh thần kiên cường bất khuất vì Đức tin kitô giáo của thánh nữ Anê Lê thị Thành là một mẫu gương hiếm có. Chính quan tổng đốc Trịnh Quang Khanh nổi tiếng "hùm xám tỉnh Nam" (Nam Định) cùng đành phải bất lực trong việc thuyết phục bà chối đạo. Quan áp dụng nhiều phương thế, từ khuyên dụ ngon ngọtt đến tra tấn nhục hình, gông xiềng, đòn đánh đến tan nát thân mình, cũng không thể lung lạc đức tin trung kiên của thánh nữ. Những giọt máu tung toé vì đòn vọt đã trở nên những bông hoa hồng kết thành triều thiên tử đạo, phần thưởng tuyệt hảo Thiên Chúa trọng thưởng : Anê Lê thị Thành, thánh nữ tiên khởi của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.

Người mẹ gương mẫu

Anê Lê thị Thành sinh khoảng 1781 tại làng Bái Điền, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá. Ngay từ nhỏ, cô Thành đã theo Mẹ về quê ngoại ở Phúc Nhạc, một giáo xứ lớn nay thuộc giáo phận Phát Diệm, tỉnh Ninh Bình. Năm 17 tuổi cô kết hôn cùng anh nguyễn Văn Nhất, người cùng xã, và sống với nhau rất hạnh phúc, thuận hoà sinh hạ được hai con trai tên Đê và trân và bốn gái : Thu, Năm, Nhiên, Nụ. Tục lệ địa phương thường gọi tên cha mẹ bằng tên người con đầu lòng, vì thế mới có tên ông Đê, bà Đê. Hai ông bà sống hiền lành đạo đức, rất quan tâm đến việc giáo dục con cái. Cô Lucia Nụ, con gái út cung khai khi giáo quyền thẩm vấn trong việc điều tra phong thánh như sau :

"Thân mẫu chúng tôi rất chăm lo việc giáo dục chúng tôi. Chính người dạy chúng tôi học chữ và giáo lý, sau dạy cách tham dự thánh lễ và xưng tội rước lễ. Người không để chúng tôi biếng nhác việc xưng tội. Khi chúng tôi lơ là, người thúc dục chúng tôi bằng được mới thôi. Người cho chúng tôi nhập hội con Đức Mẹ, vào ban thiếu nữ thưa kinh ở nhà thờ".

Một người con khác, cô Anna Năm cũng xác minh : "Song thân chúng tôi chỉ gả con gái cho những thanh niên đạo hạnh. Sau khi tôi kết hôn thân mẫu thường đến thăm chúng tôi và khuyên bảo những điều tốt lành. Có lần người dạy tôi : Tuân theo ý Chúa con lập gia đình là gánh rất nặng. Con phải ăn ở khôn ngoan, đừng cãi lời cha mẹ chồng. Hãy vui long đón nhận Thánh Giá chúa gởi cho. Người cũng thong khuyên vợ chồng tôi : "Hai con hãy sống hòa hợp, an vui, đừng để ai nghe chúng con cãi nhau bao giờ".

Bà Anê Đê thật là tấm gương sáng về đạo hạnh cho các bà mẹ công giáo.

Từ bác ái đến tử đạo

Ông bà Đê có long bác ái hay thương giúp đỡ người, nhất là trọng kính và sốt sắng giúp đỡ các linh mục gặp khó khăn trong thời cấm đạo. Ông bà dành một khu nhà đặc biệt để các linh mục thừa sai trú ẩn. Chính đức ái đó đã đưa bà Đê đến phúc Tử Đạo.

Tháng 03.1841 đời vua Thiệu Trị, có bốn linh mục hiện diện tại làng Phúc Nhạc. Cha Berneux Nhân ở nhà ông tổng Phaolô Thức, cha Galy Lý ở nhà ông Trùm Cơ, cha Thành ở nhà bà Đê và cha Ngân ở một nhà khác.

Một người tên Đễ theo giúp cha Thành muốn lập công và tham tiền đã mật báo tin các linh mục trú ẩn cho quan Tổng Đốc Trịnh Quang Khanh. Chính quan Tổng Đốc đích thân chỉ huy 500 lính đột xuất bao vây làng Phúc Nhạc vào đúng sáng ngày lễ phục sinh (14.04.1841). Quan truyền tập trung giáo dân lại để quân lính lục soát từng nhà. Hai cha Thành và Ngân trốn thoát kịp. Cha Nhân vừa dâng lễ xong vội rời khỏi nhà trọ, sang trốn trên gác bếp nhà phước Mến Thánh Giá, nhưng vô tình để gấu áo ra ngoài kẽ ván nên bị bắt trứơc nhất. Cha Lý được ông Trùm Cơ đưa sang vườn nhà bà Đê ở sát bên. Bà Đê chỉ cho cha đường mương khô ở sau vườn cạnh một bụi tre : "Xin cha ẩn dưới rãnh này, Đức Chúa Trời gìn giữ thì cha thoát, bằng không cha và con đều bị bắt".

Nói xong bà cùng con gái Lucia Nụ lấy rơm và cành khô che phủ lên, nhưng quân lính đã trông thấy cha chạy qua vườn nhà bà, nên họ đến bắt cha Lý và Đê, chủ nhà. Ông Trùm Cơ, bốn hương chức trong làng và hai nữ tu Mến Thánh Giá Anna Kiêm và Anê Thanh cũng bị bắt. Tất cả bị trói mang gông điệu ra đình làng. Nhà bà Đê bị lục soát, thóc lúa, đồ dùng, tiền bạc đều bị lính lấy hết. Khi bị bắt, bà Đê rất sợ hãi, nhưng khi điệu bà ra đình làng thì gương mặt bà vui tươi và không có vẻ gì là sợ sệt nữa.

Mặc áo hoa hồng

Quân lính áp giải các nạn nhân về Gia Định. Họ phải đi suốt đêm rất cực nhọc. Bà Đê sức yếu, không chịu nổi gông quá nặng, phải có người nâng đỡ nhiều lần. Tới thành Nam bà bị giam chung với hai nữ tu. Sáu ngày sau ra trước công đường, quan tòa bắt bà chối đạo bà đáp : "Tôi chỉ tôn thờ Thiên Chúa, không bao giờ tôi bỏ đạo Chúa muôn đời…"

Các quan truyền đánh đòn bà. Lúc đầu lính đánh bằng roi, sau dùng củi lớn quật vào chân bà. Bà không nản lòng, khi chồng bà đến thăm, bà giải thích vì sao bà kiên tâm như vậy : "Họ đánh đập tôi vô cùng hung dữ, đến đàn ông còn không chịu nổi, nhưng tôi đã được Đức mẹ giúp sức, nên tôi không cảm thấy đau đớn"

Đến lần thẩm vấn thứ hai, thứ ba thấy bà Đê vẫn một long trung kiên, quân lính được lệnh vừa đánh vừa lôi bà qua Thánh Gia. Nhưng bà sấp mình xuống đất, kêu lớn tiếng rằng : "Lạy Chúa, xin thương giúp con, con không bao giờ muốn chối bỏ lòng tin Chúa, nhưng vì con là đàn bà yếu đuối, nên họ dùng sức mạnh để để cưỡng bách con đạp lên Thập Giá"

Lần tiếp theo ra trước tòa, quan cho túm tay áo lại rồi thả rắn độc vào trong áo, nhưng bà Đê vẫn giữ được bình tĩnh cách lạ lùng. Bà đứng yên không hề nhúc nhích nên rắn không cắn, chỉ lượn vài vòng rồi bò ra. Các quan truyền đánh bà dữ hơn nữa rồi giam trong ngục. Nhưng bà đã kiệt sức, đi không nổi, phải có người dìu. Một nhân chứng tên Đang, về sau cho biết : "Bà Anê Đê đã bị đánh đập tàn bạo đến nỗi thân mình đầy máu mủ. Tuy vậy bà vẫn vui vẻ, và còn muốn chịu khó hơn nữa". Quả thật bà đã thể hiện trọn vẹn mối phúc thứ tám:
"Tin yêu Chúa Tể muôn trùng ,
Tan vàng nát ngọc chữ trung một lòng".

Cô Lucia Nụ, đến thăm Mẹ trong ngục, thấy y phục thân mẫu loang lỗ máu, cô thương mẹ khóc nức nở, bà an ủi con bằng những lời tràn trề lạc quan : "Con đừng khóc nữa, mẹ mặc áo hoa hồng đấy, mẹ vui lòng chịu khổ vì Chúa Giêsu, sao con lại khóc?"

Bà còn khuyên : "Con hãy về chuyển lời mẹ bảo với anh chị em con coi sóc việc nhà, giữ đạo sốt sắng sáng tối đọc kinh xem lễ, cầu nguyện cho mẹ vác Thánh Giá chúa đến cùng. Chẳng bao lâu mẹ con ta sẽ đoàn tụ trên nước Thiên Đàng"

Ngoài những cực hình tra tấn nặng nề và ăn uống kham khổ, bà còn chịu thêm đau đớn của bệnh kiết lỵ. Hai nữ tu tận tâm săn sóc bà, các linh mục gởi thuốc đến thăm, ban bí tích giải tội, xức dầu và giúp bà. Trong giờ hấp hối người ta thường nghe bà cầu nguyện : "Lạy Chúa, chúa đã chịu chết vì con, con hết long theo thánh ý Chúa. Xin Chúa tha mọi tội lỗi cho con".

Cuối cùng bà dâng lời sau hết : "Giêsu Maria Giuse! Con xin phó linh hồn và thân xác con trong tay Chúa, xin ban ơn cho con được tuân theo ý Chúa trong mọi sự".

Bà Anê Đê đã về nhà cha trên trời trong tinh thần thánh thiện ấy. Hôm đó là ngày 12.07.1841, sau ba tháng bị giam cầm hy sinh vì đức tin. Bà hưởng thọ 60 tuổi.

Theo tục lệ, người lính cho đốt ngón chân bà để cho biết nạn nhân không còn sống. Họ tẩm liệm thi hài vào quan tài do nhà chung đem tới, rồi an táng tại pháp trường Năm Mẫu. Sáu tháng sau, giáo hữu cải táng về Phúc Nhạc.

Ngày 02.05.1909, Đức Piô X đã suy tôn chân phước cho bà Anê Lê Thị Thành. Bà thực xứng danh là gương mẫu và là các bổn mạng các bà mẹ Công Giáo Việt Nam. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên bậc Hiển thánh.

Trường thi tử Đạo.

Lê Thị Thành sinh năm Tân Sửu (1781)
Tại Bái Ðiền tiêu biểu tỉnh Thành
Khi cấm đạo rất nhiệt thành
Giấu nuôi cha Thị nhà mình vào ra

Xứ Phúc Nhạc bốn cha hiện diện
Riêng cha Thành ẩn hiện một nhà
Bà Ðê quý mến mời cha
Về nhà bà ở để mà tránh quan

Nhưng có kẻ tiền ham tên Ðễ
Một thanh niên theo để giúp cha
Tên này phản bội gian tà
Manh tâm xảo quyệt hắn đà tố quan

Làng Phúc Nhạc có hàng đạo trưởng
Hắn ham tiền muốn hưởng lập công
Quang Khanh huy động quân đông
Khoảng năm trăm lính chính ông điều hành

Vào sáng sớm Phục sinh cứu thế
Bắt tập trung toàn thể giáo dân
Lính đi lục soát xa gần
Hai cha may mắn lẹ chân Ngân, Thành

Cha dâng thánh lễ nhanh rời vi
Gác bếp kia máng xối chui lên
Vội vàng cha lỡ để quên
Vô tình gấu áo ló bên xối nhà

Bọn lính thấy hò la tới bắt
Còn cha Lý chạy tắt Trùm Cơ
Vườn bên ẩn nấp nương nhờ
Bà Ðê lấy lá che hờ phủ lên

Nhưng một lính đứng bên nhìn thấy
Có bóng người vườn ấy chạy sang
Bụi cây chúng bắt quả tang
Bắt ngay cha Lý liên can chủ nhà

Bắt bà Ðê rất là sợ hãi
Lính trói ngay chúng giải đình làng
Nơi đây trình diện với quan
Bà Ðê gương mặt vững vàng vui tươi

Nạn nhân điệu về nơi thị xã
Ði suốt đêm mệt lả rã rời
Bà Ðê sức yếu hụt hơi
Mang gông quá nặng phải người tiếp tay

Về Nam Ðịnh đưa ngay vô nhốt
Ðược giam chung dịp tốt nữ tu
Cùng nhau trao đổi trong tù
Thêm lòng can đảm đòn thù tấn tra

Trước quan tòa bắt bà bỏ đạo
Bà đáp lời Chúa tạo muôn loài
Tôn vinh Thiên Chúa quản cai
Tôi luôn kính trọng thờ Ngài Chí Tôn

Quan tức giận lính dồn đòn đánh
Lính dùng roi với thanh củi dài
Vô cùng hung dữ trần ai
Bà luôn khẩn nguyện kêu nài Nữ Trinh

Xin Mẹ hãy thương tình giúp đỡ
Ðược kiên tâm luôn ở trong Cha
Vì con yếu đuối đàn bà
Nhiều lần thẩm vấn trước tòa quan quân

Bà sấp mình nhiều lần kêu tiếng
Xin Chúa thương đến viếng cứu con
Ðể con giữ đạo vuông tròn
Chồng con thăm viếng héo hon u buồn

Nhưng bà vẫn luôn luôn an ủi
Vinh danh Cha chớ tủi nản lòng
Quan quân bạo lực không xong
Chúng dùng mưu độc muốn hòng thắng thua

Quan Tổng Ðốc cho đùa với rắn
Túm áo quần bỏ rắn vào trong
Toàn loài rắn độc lòng vòng
Bà Ðê bình tĩnh rắn không cắn người

Trịnh Quang Khanh ngồi cười khoái chí
Rắn lượn vòng tự ý bò ra
Quan quân tức giận quá mà
Liền cho lính đánh đập bà dữ hơn

Bà kiệt sức cô đơn trong ngục
Nhưng ý bà tiếp tục nguyện cầu
Cho con chịu khó dài lâu
Thân mình đầy máu từ đầu đến chân

Lời khẩn nguyện là lần sau hết
Xin cho con được chết trong Cha
Cuối cùng bà thở hắt ra
Linh hồn siêu thoát Nước Cha vĩnh hằng

Lễ an táng đất bằng Bảy Mẫu
Sáu tháng sau phối ngẫu, giáo dân
Cháu con thân thuộc xa gần
Ðem về Phúc Nhạc mộ phần thánh nhân

Phúc tử đạo lãnh phần Tân Sửu (1841)
Phận nữ nhi nặng trĩu niềm tin
Roma Toà Thánh hướng nhìn
Suy tôn Kỷ Dậu (1909) đức tin vững vàng

Viết đôi nét về đàng gia tộc
Chồng tới thăm phút chốc nhà tù
Bà khuyên hãy sống khiêm nhu
Trông coi con cái hộ phù Chúa ban

Con thương mẹ nhà giam khổ cực
Bà lại khuyên phải thực là ngoan
Chăm lo đạo đức vững vàng
Giúp cha sớm tối xóm làng thân thương

Bà sống đạo tấm gương hậu thế
Nghĩa vợ chồng dâu rể cháu con
Gia đình hạnh phúc sắt son
Thánh Ðê tử đạo mãi còn khắc ghi

Bà thánh Ðê quê nội ở làng Bái Ðiền, huyện Yên Ðịnh, tỉnh Thanh Hóa. Quê Ngoại ở làng Phúc Nhạc, tỉnh Nam Ðịnh. Năm 17 tuổi lập gia đình quê ngoại với anh Nguyễn Văn Nhất, hạ sanh được 2 trai 4 gái bà hưởng thọ 60 tuổi.

Lời bất hủ: Bà thánh Ðê khuyên các con: "Con hãy về (tức chị Lucia Nụ) chuyển lời mẹ bảo với anh chị em con coi sóc việc nhà, giữ đạo sốt sắng, sáng tối đọc kinh xem lễ, cầu nguyện cho mẹ vác Thánh giá Chúa đến cùng. Chẳng bao lâu mẹ con ta sẽ đoàn tụ trên nước Thiên đàng". Khi chị Nụ thăm mẹ trong tù thấy y phục loang lổ máu, khóc thương, mẹ an ủi: "Con đừng khóc, mẹ mặc áo hoa hồng đấy, mẹ vui lòng chịu khổ vì Chúa Giêsu sao con lại khóc?". Khi chồng bà vào thăm, bà giải thích vì sao bà được kiên tâm như vậy: "Họ đánh đập tôi vô cùng hung dữ, đến đàn ông còn không chịu nổi, nhưng tôi đã được Ðức Mẹ giúp sức, nên tôi không cảm thấy đau đớn". Quân lính được lệnh vừa đánh vừa lôi qua Thánh giá. Nhưng bà sấp mình xuống đất kêu lớn tiếng: "Lạy Chúa xin thương giúp con, con không bao giờ muốn chối bỏ lòng tin Chúa, nhưng vì con là đàn bà yếu đuối, nên họ dùng sức mạnh để cưỡng bức con đạp lên Thánh giá". Cuối cùng bà đã dâng lời cầu sau hết: "Giêsu Maria Giuse! Con xin phó linh hồn và thân xác con trong tay Chúa, xin ban ơn cho con được tuân theo ý Chúa trong mọi sự".

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

LỜI TỎ TÌNH



Rose_2Bạn thân mến!

Tôi viết vào đây những dòng này, để nói với bạn là: Tôi rất quan tâm đến Bạn.

Hôm qua tôi nhìn thấy bạn đang vui chơi, đang nói chuyện với bạn bè. Tôi chờ bạn suốt cả ngày.  Hy vọng rằng bạn cũng sẽ đến nói chuyện với tôi, vui chơi với tôi. Tôi đã chờ, đã đợi... Thế nhưng bạn chẳng hề tới.

Đêm qua nhìn thấy bạn đang ngủ say. Tôi ao ước được hôn lên vầng trán của bạn. Cho nên tôi đã mang ánh trăng phủ trên khuôn mặt của bạn.  Lòng những muốn chúng ta có dịp gặp nhau, ngồi bên nhau, tay trong tay nói chuyện tâm tình. Rồi tôi chờ, tôi đợi...Thế nhưng bạn chẳng hề tới.

Sáng nay nhìn thấy bạn thức dậy, và ra đi vội vàng mà không nhớ gì đến tôi...Điều ấy làm tôi buồn, và tim tôi nhói đau.

Bạn ơi!  Nếu bạn để ý một chút, bạn sẽ nghe thấy lời tỏ tình thiết tha của tôi: Tôi luôn thì thầm gọi tên bạn, để nói với bạn rằng TÔI THƯƠNG BẠN.

Tôi đã chọn bạn, và tôi nhất định chờ, nhất định đợi. Bạn có biết tại sao không ? Tại vì... TÔI YÊU BẠN.

Thân mến,

Giêsu.

***

“Chết vì yêu, là sống mãi trong tình yêu.”
Lạy Chúa Giêsu! Chỉ vì yêu mà Chúa đã chết cho con được sống . Xin cho con cảm nhận được tình yêu thương bao la của Chúa.

Xin giúp con được trở nên giống Chúa, để con cũng biết yêu như Chúa yêu, cũng biết thương như Chúa thương, Amen .
Sưu Tầm

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Cha của chúng tôi....

Trong một bức thư bằng văn bản cho Mary Hunter Austin vào năm 1918, Thomas William Hodgson Crosland cho biết, "Trong những năm tìm hiểu Thánh Kinh và quan sát cuộc sống của người đàn ông, tôi đã kết luận rằng những bài giảng tốt nhất là những người được rao giảng bởi những người khiển trách ví dụ hơn là bằng lời nói hùng biện "Nếu những bài giảng tốt nhất là ví dụ tốt, như thế nào là cha rao giảng trong xã hội ngày nay?
Ngày của Cha
Năm 1909, Sonora Louise Smart Dodd, của Spokane, Washington, nghe một bài giảng về sự cần thiết để thiết lập dành một ngày để tôn vinh các bà mẹ. Các bài giảng truyền cảm hứng cho cô ấy được yêu cầu cho một ngày để tôn vinh những người cha, và đặc biệt là cha cô, William Jackson Smart, một cựu chiến binh Chiến tranh dân sự và góa vợ 21 năm, đã nâng lên và năm anh chị em khác sau cái chết của mẹ cô trong khi sinh con. Những nỗ lực của cô cuối cùng đã được đền đáp, và vào ngày 19 tháng 6 năm 1910, ngày đầu tiên của Cha đã được tổ chức tại Spokane. Năm 1966, Tổng thống Lyndon Johnson đã ký một lệnh tổng thống tuyên bố ngày Chủ Nhật 03 Tháng Sáu năm đó là Ngày của Cha. Để được gia hạn mỗi năm sau đó đến năm 1972, khi Tổng thống Richard Nixon đã ký để tổng thống Johnson vào quy định của pháp luật và tuyên bố Chúa Nhật 03 tháng 6 là Ngày của Cha từ năm đó phía trước. Ví dụ cha của Sonora Louise Smart Dodd set-sự tận tâm vị tha của mình, tình yêu, và sự hỗ trợ của đứa con đã trở thành một cống lâu dài cho tất cả người cha thông qua quan sát của Ngày của Cha.
Những gì cha muốn con cái của họ
Thẻ nhiều hơn và mối quan hệ được cho cha vào Ngày của Cha rằng tại bất kỳ thời gian khác trong năm. Và đúng như vậy, bởi vì thường là điều đầu tiên mà đến với tâm khi trẻ em nghĩ rằng Ngày của Cha, "Những gì tôi có thể có được anh ta thể hiện tình yêu và sự đánh giá của tôi?"
Chắc chắn cha yêu thương để nhận được thẻ, quà tặng, và các mặt hàng bao nhiêu họ được đánh giá cao. Thường xuyên hơn không, tuy nhiên, một món quà không phải là luôn luôn những gì một người cha cho đứa con của ông. Thay vào đó, cha muốn biểu thức mở của tình yêu (ngay cả khi họ tự có thể không luôn luôn bày tỏ cảm xúc của mình một cách công khai), 1 chuyến thăm, một cái ôm và nụ hôn 1 trên liên lạc kiểm tra các mắt-để-mắt, kèm theo các từ "Anh yêu em," 1 nấu ăn, hoặc một điện thoại gọi ông là đi từ trẻ em.
Đối với những người có cha không còn sống, họ có thể yên tâm rằng người cha của họ nhớ và trân quý tình yêu, danh dự, sự tôn kính, và tôn trọng lâu hơn là họ đã quan hệ.
Những trẻ em muốn từ người cha
Cho dù trẻ em là tín hữu hay không, Thiên Chúa đã đặt trong trái tim của mỗi người sự thật rằng cha / chồng là người đứng đầu của hộ gia đình. Mặc dù điểm đến này và cha, trách nhiệm nhiều lần có thể trở thành rắc rối và đi men, sự thật của Thiên Chúa vẫn còn.
Cha / chồng là những người sẽ đứng trước mặt Đức Chúa Trời thay mặt cho gia đình của họ và cung cấp cho một tài khoản như thế nào họ hoàn thành trách nhiệm của họ là lãnh đạo và trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang căn nhà của họ. Không ai có thể đứng trước mặt Thiên Chúa và đại diện gia đình của họ. Vì vậy, trong tất cả mọi người được đặt cần thiết cho họ coi cha mình là nhà lãnh đạo và chủ hộ gia đình.
Đây là trường hợp, trẻ em muốn và cần những điều sau đây từ người cha của họ.
  • Đảm bảo rằng người cha của họ sẽ không bao giờ để lại cho họ, bỏ rơi họ, bỏ bê, bỏ rơi họ, khinh họ, phẫn nộ, hoặc không thừa nhận chúng. Đối với những người cha không bao giờ quên rằng, trẻ em của họ sẽ luôn luôn là con cái của họ.
  • Việc bảo đảm rằng người cha của họ sẽ yêu thương họ vô điều kiện, tự hào về họ bất kể thành công hay thất bại, và sẽ tha thứ cho tội lỗi, thất bại và thất vọng của họ, và sẽ thể hiện những điều này cho chúng mà không cần do dự.
  • Người cha mà họ có thể tìm kiếm, tôn trọng, tự hào, sẽ không bao giờ đánh giá chúng một cách bất công, nhưng sẽ kỷ luật trong tình yêu khi cần thiết, sẽ lãnh đạo bằng ví dụ hơn là bằng lời nói, và sẽ đặt hạnh phúc của gia đình và phúc lợi nêu trên của chính họ.
  • Những người cha sẽ cung cấp cho các gia đình của họ, là công nhân trung thành (không lười biếng), và là người quản lý tài chính gia đình của họ. Những người cha biết và hiển thị bằng ví dụ rằng họ không phải là nô lệ cho tiền hoặc tài sản và rằng tiền bạc không thể mua được hạnh phúc thực sự, tình yêu, và sự hài lòng. Điều này có thể sẽ có nghĩa rằng người cha có thể nói không với tài sản nhân dịp, khi quản lý tốt không biện minh cho việc mua hàng.
  • Những người cha sẽ tôn trọng và yêu mẹ của thiếu nhi, dạy cho họ, chỉ đạo, bảo vệ chúng, và không lạm dụng chúng. Điều tương tự cũng đúng cho các bà vợ của họ, nếu họ không phải là bà mẹ sinh học của thiếu nhi.
  • Những người cha trung tín với Chúa, cầu nguyện và phục vụ Thiên Chúa, tìm kiếm ý Chúa và chỉ đạo, dạy cho con cái của họ về tình yêu Thiên Chúa và sự cứu rỗi qua Chúa Giêsu Kitô, và công khai bày tỏ sự phụ thuộc vào hướng của Thiên Chúa.
  • Những người cha trung thành với gia đình của họ.
  • Cha kính ví dụ của sức mạnh và sự dịu dàng, lòng từ bi và kỷ luật lãnh đạo, và môn đệ, và an bình và công lý.
  • Những người cha biết và hiểu rằng làm cha là nhiều hơn một chức năng sinh học. Về sự yêu thương, chăm sóc, dẫn, hướng dẫn, giảng dạy, cung cấp, và chia sẻ.
  • Cha họ có thể mô phỏng như các mô hình vai trò.
Chúa mong muốn của người cha
Lời Chúa là rất khác biệt vào những gì Thiên Chúa mong đợi từ người cha. Đức Chúa Trời mong đợi người cha là:
  • Thủ trưởng các hộ gia đình của họ (Ê-phê-sô 5:22).
  • Khôn ngoan tư vấn viên người đã dẫn dắt con cái của họ trong sự công bình (Sáng thế ký 18:19; Ê-phê-sô 6:1-3).
  • Mạnh mẽ, đáng tin cậy, và tự tin (Thi-thiên 103:13; Ma-thi-ơ 07:12).
  • Nhà cung cấp (2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:10).
  • Chắc chắn để dành thời gian cho những người mà họ yêu thương và cầu nguyện cho con cái của họ hàng ngày (Châm Ngôn 22:6).
Kết luận
Chúa Giêsu là ví dụ hoàn hảo của một Con người yêu thương và tôn trọng Chúa Cha của Ngài, và Thiên Chúa Cha là một ví dụ hoàn hảo của người cha phải yêu thương con cái của họ. Như chúng ta tạm dừng và vinh danh người cha của chúng tôi vào Ngày của Cha năm nay, cho phép mỗi cha hỏi, "Tôi đang đi qua các con tôi? Thiên Chúa Cha ví dụ cá nhân của tôi "và để cho mọi trẻ em hỏi," Tôi đã học được gì từ cha tôi? Tôi có thể tự hào vượt qua cùng di sản của ông cho các con tôi? Là Chúa Giêsu ví dụ hoàn hảo cá nhân của tôi? "Trách nhiệm là rất lớn, nhưng di sản thông qua ngày do người cha sẽ kéo dài cho thế hệ mai sau, rất lâu sau khi họ đã mất hết.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Linh Thao - Sự Thinh Lặng Của Cuộc Đời

       Đây là cảm nghiệm từ một bạn trẻ qua kinh nghiệm linh thao của mình đã tìm ra con đường Chúa muốn bạn bước đi. Đây cũng là những trang nhật kí linh thao mà bạn muốn chia sẻ cho những ai chưa một lần thử đến với linh thao. Hy vọng chúng sẽ giúp những bạn trẻ đang còn đắn đo hoặc chưa một lần dành thời gian cho tâm hồn mình có thêm mạnh mẽ để mạnh dạn hơn đến với linh thao.

         Được anh trai giới thiệu khoá Linh Thao dành cho các sinh viên , tôi cũng muốn tìm hiểu và đơn giản là tôi muốn xác tín ơn gọi đang mập mờ trong tôi. Buổi chiều nắng của ngày đầu tuần , tôi ôm ba-lô ra nhà xứ để cùng anh em đi Linh thao. Ra đến ấy , thấy lòng sao sao vì chuyến đi này tôi chẳng quen biết ai. Thế rồi , tôi cứ lặng lẽ tìm một chỗ ngồi một mình trong khi bạn bè những người đi cùng thì đang vui vẻ trò chuyện nô đùa bên nhau. Tôi ngồi lặng ở hàng ghế trước và tưởng tượng ra kì Linh thao này .
      Linh thao là khoá tĩnh tâm được hướng dẫn bởi các cha dòng Tên, do thánh I-Nhã người sáng lập dòng Tên khởi phát. Linh thao được định nghĩa rất nhiều , nhưng với tôi: Linh là linh hồn và Thao là thao luyện.Vì thế đơn giản Linh thao chính là những bài thao luyện để giúp linh hồn được lớn lên trong đường thiêng liêng.
      Chiếc xe đưa chúng tôi đến điểm dừng là nhà dòng Nữ Tu Bác Ái thuộc số 162 Trần Phú, thành phố Vũng Tàu. Đất Vũng Tàu này tôi chẳng xa lạ gì nhưng đứng trước cổng của nhà dòng tôi lại thấy xa lạ lắm, một cảm giác dễ khiến những ai nhút nhát sẽ hoảng sợ. Tuy nhiên nhà dòng nằm ở địa thế thật đẹp, tựa lưng vào núi và hướng về biển.
       Chúng tôi bước vào nhà dòng trong niềm hân hoan, rồi chia phòng ra cứ thế ba người một phòng để bắt đầu khoá Linh Thao sau giờ cơm tối. Chúng tôi được phổ biến quy tắc đầu tiên và quan trọng nhất trong Linh thao đó là sự thinh lặng. Chúa ơi ! cứ im lặng như vậy làm sao con chịu nổi khi Ngài biết con là một cái máy phát thanh mà!!! Chẳng biết nói chuyện cùng ai, tôi bị buộc tuân thủ quy tắc và quyết định chọn Chúa Giê-su làm người bạn để trò chuyện, lợi thế từ phòng đi xuống phải ngang qua nhà nguyện, tôi cứ nhốt mình trong nhà nguyện để nói chuyện cùng Chúa cho khỏi ức chế.
      Tôi cầu nguyện nhiều hơn cho con đường mà Chúa muốn tôi đi ,nhưng con đường ấy gai nhọn đầy rẫy và lại đầy sỏi đá. Tôi cảm thấy thực sự sợ. Ngày đầu tiên cầu nguyện, tôi nhận ra ý Chúa muốn tôi hiến dâng cuộc đời cho Ngài nhưng tôi vẫn  chẳng vội vàng đưa đến kết luận vì tôi có những năm ngày để tham vấn Ngài mà.
Ngày thứ hai người đồng hành cho tôi phút hồi tâm để nhìn lại cuộc đời mình , tôi cảm nghiệm được nhiều điều, nếu như Chúa đã đánh ngã Phao-lô chỉ một lần mà ông đã nhận ra Chúa thì Chúa đã đánh tôi ngã đến năm, sáu lần mà tôi vẫn thưa: "không! con chưa sẵn sàng đi cùng Chúa đâu ".
      Rồi những ngày sau, niềm tin xác tín trong tôi lại càng lớn mạnh cùng tình yêu Chúa khi tôi cùng Ngài trong vườn cây dầu , cùng chiêm ngắm Ngài với cuộc khổ nạn đầy tình yêu. Tôi cảm nghiệm được tình yêu Chúa dành cho tôi thật nhiều, thật nhiều. Mỗi lúc rảnh bước qua nhà nguyện, như một thói quen, đôi chân lại đưa tôi đến với Ngài, thật là điều kì diệu, Ngài đang nói với tôi. Tôi cảm nghiệm nhiều hơn khi thấy Ngài vẫn cứ mòn mỏi chờ đợi tôi quay trở lại, tôi bất xứng quá!
       Rồi những bài suy niệm về tội, tôi đã khóc, khóc vì hạnh phúc. Thật kì lạ! Tôi khóc như một đứa trẻ lạc tìm ra mẹ mình. Niềm hạnh phúc ấy len lỏi và tôi đã mặc cho dòng nước mắt hạnh phúc ấy chảy ra. Lần đầu tiên, lần đầu tiên vì Chúa , vì tình yêu Ngài mà tôi đã khóc. Nước mắt của hạnh phúc ấy đã đốt lên trong tôi tình yêu thêm cháy sáng.
      Những ngày cuối của Linh thao , sự cầu nguyện càng bị cám dỗ nhiều hơn , nhưng càng như vậy , tôi lại càng có ý thức hơn về sự quan trọng của cầu nguyện. " Càng tiến sâu vào cầu nguyện , bạn sẽ càng cảm nhận được tình yêu của Chúa !". Nếu chỉ dừng lại ở đó , tôi đã không cảm thấy được sự hạnh phúc mà chỉ tìm được bình an và ấm áp khi bên Ngài.
      Ngày kết thúc Linh thao, tôi tìm được nhiều người bạn hơn, trong đó có anh Khang, em Lâm, anh Thi ...rất nhiều người đã cho tôi những cái nhìn khác về khuôn mặt của Giê-su.
Khoá Linh thao ấy đã kết thúc rồi nhưng Linh thao của cuộc đời tôi thì vẫn còn nối dài, xin cho tôi vẫn giữ mãi được ngọn lửa Linh thao trong lòng và nhận ra rằng mỗi ngày đều có thể là một ngày Linh thao khi niềm tin tôi được xác tín, khi tôi có những giây phút thinh lặng để lắng nghe Ngài, để biết sống liên kết với Ngài nhiều hơn. Qua kì Linh thao này , tôi đã tìm ra cho mình lối đi nhưng tôi biết:
     “Lạy Chúa ! chọn Ngài là bước vào con đường hẹp, bước cùng Ngài là đi ngược lại dòng đời. Xin cho con biết giữ vững ơn gọi ấy và hoàn thành nó trong tình yêu của Ngài”. Amen. 

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Mẫu cầu nguyện Taizé lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống

 
 WGPSG -- Dưới đây là Icône và mẫu cầu nguyện Taizé để sử dụng vào tuần lễ của Chúa nhật Chúa Thánh Thần hiện xuống.



Ban Cầu Nguyện Taizé của Đại Chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn thực hiện.

Ban Mục vụ Gia Đình: Chương trình Ngày Của Cha 2012

Nếu con nợ mẹ một trái tim dịu dàng đong đầy yêu thương; thì con cũng nợ cha đôi bàn tay gân guốc đỡ nâng, một tấm thân vững chãi chở che, đôi vai rắn chắc để con tựa nương và can đảm đương đầu với những thử thách trong cuộc đời. Cha đã cho con niềm tin vào một tình yêu thương âm thầm và bao dung. 
Nếu con cài lên áo đóa hồng để ngưỡng vọng tình mẹ, thì con cũng xin kết vòng nguyệt quế bằng nhành bạch huệ để kính dâng cha.
Cảm ơn cha đã cho con hình hài  và ở bên con trong cuộc đời này!… 
Trong tinh thần tôn vinh và tri ân các bậc hiền phụ - những người đã hy sinh rất nhiều cho thế hệ kế tiếp - Ban tổ chức Chuyên Trình Chuyên Đề Giáo Dục kính mời quý vị và các bạn đến tham dự chương trình Mừng Ngày Của Cha, với chủ đề:

ĐIỂM TỰA ĐỜI CON 

  
 
Chương trình Mừng Ngày Của Cha 2012 đặc biệt có bài chia sẻ tâm huyết của Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm, Sư cô Thích nữ Hương Nhũ, cùng sự đóng góp của Đội trống Võ Thành Trang, nhóm múa Rồng Việt, các Ca sĩ Công giáo nổi tiếng: Tam Ca - Cha Cha Cha, Nguyễn Phi Hùng, Diệu Hiền… 
Vì số lượng tham dự giới hạn, xin mời quý vị mua vé sớm. 
·       Thời gianSáng thứ Bảy, ngày16.06.2012 (Từ 7g30 – 11g15)
·       Địa điểm: Hội trường GB. Phạm Minh Mẫn (lầu 1) Trung tâm Mục vụ Tổng GP. TP. HCM, 6 bis Tôn Đức Thắng, Q.1, TP. HCM
·       Giá vé(bao gồm quà tặng và ăn nhẹ):
*      Loại 1: 85.000VND
*      Loại 2: 65.000VND
·       Vé có bán tại:
o   Phòng Mục Vụ Tư Vấn và văn phòng Ban Mục Vụ Gia Đình, Trung Tâm Mục Vụ Tổng GP. TP. HCM, 6 bis Tôn Đức Thắng, Q.1
  •   Thời gian: Từ thứ Ba đến thứ Bảy (giờ hành chánh)
  •   ĐT: (08) 3911 8406 – 3911 8407
  •    Nhà sách Trung Tâm Mục Vụ
  •   6 bis Tôn Đức Thắng, Q.1
  •   Thời gian: Các ngày trong tuần (trừ thứ Hai)
  •   ĐT: (08) 3911 1523
  •    Văn phòng nhà thờ Tân Hòa
  •   525/92 Huỳnh Văn Bánh, P.14, Q. Phú Nhuận, TP. HCM
  •   Thời gian: Từ thứ Ba đến Chúa Nhật (giờ hành chánh)
  •   ĐT: (08) 3991 0524
o   Các giáo phận, giáo hạt, các đơn vị và gia đình mua trên 10 vé, xin liên hệ chị Như Mai: 0938 38 0304